Menu
THÔNG BÁO
Hỗ trợ trực tuyến
Lê Đình Đức
Lê Đình Đức
Admin
Phạm Xuân Cường
Phạm Xuân Cường
Developed
Thống kê truy cập
Số người đang online: 309
Số lượt truy cập: 44374275

Quảng cáo
THẦY CÔ ƠI! 23/11/2018 10:37:38 SA
Những cơn gió se se lạnh đã luồn về cành cây, kẽ lá. Cây bàng trên sân trường bắt đầu thay áo mới. Dường như mùa đông đã gõ cửa. Đất trời như muốn chạm sâu vào lòng người. Mùa đông năm nay có lẽ lạnh hơn mọi năm. Lòng tôi lại nao nao một cảm xúc khó tả. Tôi nhớ về những ngày còn là một cô học trò nhỏ với bao hoài bão trong tim. Bỗng trong tâm trí tôi nghĩ đến một bài hát với những ca từ xúc động, chạm sâu vào lòng mỗi một người đã từng là học sinh: “Người thầy, vẫn lặng lẽ đi về sớm trưa. Từng ngày, giọt mồ hôi rơi nhòe trang giấy, để em đến bên bờ ước mơ, dù năm tháng rong dài gió mưa. Cành hoa trắng vẫn lung linh trong vườn xưa…”

Có lẽ trong mỗi chúng ta ai cũng có những phút bồi hồi xúc động khi nhớ về kỉ niệm xưa, nhớ về một thời cắp sách đến trường. Bao kí ức còn đọng lại về thầy cô, về mái trường và bạn bè thân yêu, bản thân tôi cũng vậy! Dường như chỉ mới đây thôi tôi vẫn đang còn là một cô sinh viên ngồi trên ghế nhà trường.  Mơ mộng và ôm ấp biết bao lí tưởng về một ngày mai tươi đẹp. Xa trường, tôi trải nghiệm nhiều hơn, va chạm nhiều hơn. Sự được mất của cuộc đời đã giúp tôi được khai sáng. Ai đó đã từng nói với tôi rằng: Đời thầy chỉ có đưa đò qua sông. Có thật qua sông thầy đã hoàn toàn yên tâm về chuyến đò ngày ấy. Rồi những gương mặt mới, rồi những bài học dạy qua, rồi những câu chuyện vô tình liên quan…Mấy ai đi qua kỉ niệm mà không một lần không nhớ.

Thầy cô là người đã cho tôi có thêm nghị lực để bước đi vững chãi trong cuộc sống, để bay cao và bay xa hơn nữa trong những ước mơ của mình. Hôm nay đây, đứng giữa mênh mông cuộc đời, tôi đã trưởng thành hơn, đã là một cô giáo, có thể góp sức mình vào sự nghiệp trồng người. Tôi có được như ngày hôm nay là nhờ sự dìu dắt của thầy cô, những con người lái đò thầm lặng. Không quản nắng mưa, không ngại khó khăn gian khổ, thầy cô vẫn vững tay chèo đưa chúng tôi đến bến bờ vinh quang, đến những chân trời rộng mở. Thầy cô ơi! Sao tôi nhớ da diết những người cha, người mẹ ấy. Thầy cô ơi, mộc mạc chỉ vậy, bụi phấn, lời giảng, tiếng bước chân. Có tiếng khóc, có tiếng cười, có những lúc nặng lời, có những lần đã chạm vào nơi sâu thẳm trong mỗi đứa học trò: lòng tự ái...Có những lúc mệt nhoài, có những lúc bất lực…Nhớ lắm những bài học, những lời nhắc nhở, quở mắng của thầy cô mà hơn một lần may mắn tôi được nghe! Hơn bao giờ hết, mùa hiến chương lại về, và tôi- với những bộn bề của công việc và cuộc sống, vẫn muốn một lần quay lại nơi ấy, thăm lại những con người vĩ đại ấy, những người đã cho tôi được như ngày hôm nay.

Nhà thơ Quách Mạt Nhược - Trung Quốc đã từng nói về nghề giáo: "Mặt trời mọc, mặt trời tắt. Trăng tròn rồi trăng lại khuyết. Nhưng ánh sáng người thầy không bao giờ tắt". Hôm nay tôi đã thực hiện được ước mơ làm cô giáo. Cũng như bạn bè và đồng nghiệp, tôi tự hào vì mình được ví là “Kỹ sư tâm hồn”, là người kiến tạo tương lai. Và tôi luôn nhớ ơn thầy cô đã chắp cánh cho ước mơ của tôi trở thành hiện thực. Thầy cô đã cho tôi những giấc mơ về sự thành đạt, về công danh, sự nghiệp và cả niềm tin mãnh liệt vào cuộc sống. Phải chăng những điều hay lẽ phải, những nét đẹp trong tâm hồn của mỗi con người đều được khơi nguồn từ tay những người hướng đạo. Vâng, họ đã dành một phần cuộc đời mình để trau chuốt, dẫn dắt người học trò từng bước đi trên con đường còn bao chông gai phía trước. Vâng, thầy cô đã truyền cho tôi niềm tin và nghị lực để tôi có đủ sức mạnh và lòng tin, chạm lấy những ước mơ, khát vọng và biến chúng thành hiện thực. Đến khi làm thầy, tôi mới càng thấm thía và thấu hiểu những bài học sâu sắc mà thầy cô đã dạy cho tôi, và hơn hết tôi nhận ra rằng:“Thầy ơi, lòng sông sâu con sào dài đo được, lòng người đưa đò ai đo được sự bao la”.Tấm lòng thầy cô thật vĩ đại và bao la đến nhường nào. Cuộc sống có biết bao biến đổi nhưng nào đâu làm phai mờ đi tình cảm của người thầy người cô dành cho học dành cho học sinh thân yêu. Tình cảm ấy thiêng liêng, cao quý biết bao. Tình yêu thương ấy đã sưởi ấm tâm hồn của biết bao người học sinh trong suốt cả cuộc đời đi học. Mỗi năm khi tháng 11 đến, trong lòng mỗi thầy cô và từng học trò đều có nhiều cảm xúc: Nhớ về thời đi học, nhớ về thầy cô, nhớ về bạn bè cũ. Bản thân tôi tiếp bước theo nghề giáo, thời gian 6 năm trong nghề tuy chẳng thể nói là nhiều nhưng tôi đã có rất nhiều kỷ niệm với đồng nghiệp, với học trò trong sự nghiệp trồng người. Một mùa hiến chương nhà giáo Việt Nam lại về, trong lòng  tôi lại mang nhiều cảm xúc đan xen thật khó nói nên lời. Đó là cảm xúc của một người con đối với thầy cô của mình và là cảm xúc của người thầy đang đứng trên bục giảng, tiếp tục cuộc hành trình của thầy cô tôi. Hôm nay, bao cảm xúc trong tôi bỗng ùa về, ngày hiến chương nhà giáo Việt Nam lại sắp đến, lòng luôn thầm mong thầy cô luôn mạnh khỏe, hạnh phúc.  Tận sâu đáy lòng, con xin gửi đến quý thầy cô tấm chân tình với lòng biết ơn và tri ân sâu sắc nhất. Cảm ơn thầy, thầy ơi!

Nguyện hứa sẽ cố gắng trở thành một người giáo viên tốt, tiếp thêm tay chèo để lái con đò tri thức được cập bến thành công. Tôi luôn tự hứa với lòng mình phải cố gắng làm được những gì có thể cho các thế hệ học sinh của tôi sau này giống như ngày xưa thầy cô tôi đã dành cho tôi để xứng đáng với nghề cao quý nhất trong tất cả các nghề cao quý.

Thanh Thái

2311van01.png

2311van02.jpg

2311van03.jpg

2311van04.jpg

2311van05.jpg

2311van06.jpg

2311van07.jpg

2311van08.jpg

Tìm kiếm
Đăng nhập
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Bài viết mới nhất
Hình ảnh
Liên kết website

Quảng cáo

BẢN QUYỀN THUỘC VỀ PHÒNG GD VÀ ĐT LỆ THỦY - TỈNH QUẢNG BÌNH
Điện thoại: 052.3882625 - Email:banbientap@lethuy.edu.vn
Developed by Phạm Xuân Cường - ĐT: 0912.037911 - Email: cuonggiaoduc@yahoo.com