Menu
THÔNG BÁO
Hỗ trợ trực tuyến
Lê Đình Đức
Lê Đình Đức
Phạm Xuân Cường
Phạm Xuân Cường
Developed
Thống kê truy cập
Số người đang online: 244
Số lượt truy cập: 36834156

Quảng cáo
NHỮNG HẠNH PHÚC GIẢN ĐƠN 11/15/2018 1:48:27 PM
Tôi nhớ mình đã đọc được đâu đó rằng: đi học là hạnh phúc. Bất giác tôi nghĩ về cái nghề của mình: đâu chỉ đi học mới hạnh phúc mà đi dạy như chúng tôi cũng là hạnh phúc. Niềm hạnh phúc của người thầy dù đơn sơ, mộc mạc, thậm chí có thể lạc lõng giữa thời hiện đại này nhưng không phải ai cũng có được.

1511thucquyen01.jpg


Ngày còn đi học tôi ao ước được trở thành giáo viên dạy văn, được đứng trước học trò của mình giảng về Xuân Diệu, về Nam Cao, về Nguyễn Tuân…những nhà văn “ vang bóng một thời”. Tôi gần như thuộc hết những tác phẩm của họ cả thơ lẫn văn xuôi dễ dàng như là một phần của máu thịt. Thế nhưng tất cả chỉ là ước mơ. Cuộc đời tôi rẽ sang một trang mới –tôi trở thành cô giáo dạy Tiểu học ở cái tuổi mà bạn bè đa số đã lập gia đình. Và, cứ thế những hạnh phúc, những niềm vui nho nhỏ của nghề dạy học cứ đến và đi bất chợt…

Còn nhớ những ngày đầu đứng trên bục giảng, nhìn những em học sinh miền núi với làn da đen nhẻm, mái tóc khét nắng có thể thuộc bài hát, bài thơ mà mình tập tôi hạnh phúc xiết bao. Mỗi ngày đến lớp, nhìn thấy những gương mặt ngây thơ của các em đang chăm chú đợi tôi cất tiếng, lòng tôi rộn ràng một niềm vui khó tả. Thế là để lại ngoài của lớp những lo lắng mỗi ngày về con cái, gia đình, tôi say sưa hòa mình vào những bài học cùng các em, cùng hát, cùng chơi, bỗng dưng cảm thấy mình như trẻ lại đến hàng chục tuổi… hạnh phúc đến vô cùng. Mỗi lần đọc bài tập làm văn của học sinh để sửa cho các em từng dấu câu, từng lỗi chính tả, sửa những từ ngữ không phù hợp, từ tối nghĩa...tôi lại thấy xốn xang. Mỗi lần đọc được những bài văn hay, sắc sảo của học trò, hay có em giải được những bài toán nâng cao mà tôi đưa thêm, tự nhiên tôi lại thấy mình giàu có và tự hào, đời còn gì hạnh phúc hơn? Mỗi năm, tôi đón một lứa học trò mới, mỗi em một tích cách, một ý thức học tập khác nhau. Và tôi hạnh phúc khi các em học yếu, ham chơi dần tiến bộ dưới sự dìu dắt của mình. Mỗi ngày tin nhắn facebook từ học trò cũ nhấp nháy “ Cô mần chi đó? Cô khỏe không cô?” hay “ Cô ơi, trà sữa hè, em bao.”Những hạnh phúc không tên, âm thầm đó như một ngọn lửa âm ỉ cháy trong lòngtôi.Những buồn vui của nghề cứ chợt đến chợt đi từ năm này qua năm khác. Nó không phải là những gì lớn lao mà đều là những điều giản đơn trong cuộc sống. Sinh thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã nói rằng: Người Thầy giáo tốt - Thầy giáo xứng đáng là Thầy giáo - Là người vẻ vang nhất. Dù là tên tuổi không đăng trên báo, không được thưởng huân chương, song những người Thầy giáo tốt là những anh hùng vô danh. Đây là một điều rất vẻ vang”.

Một mùa hiến chương nữa lại về, tôi hiểu rằng: Tình yêu và niềm tin học sinh dành cho chúng ta chính là những gì chúng ta đã làm cho các em. Hãy luôn nhìn vào học sinh để hoàn thiện mình hơn nữa, phấn đấu để luôn xứng đáng là “ Kỹ sư tâm hồn”. Tình thầy trò mãi là thứ tình cảm thiêng liêng và cao đẹp.Vì thế, tôi yêu nghề mà mình đã lựa chọn, yêu những ánh mắt thơ ngây của bao em học trò đang khát khao vươn lên để đón chào ngày mai tươi sáng.

Thục Quyên

Tìm kiếm
Đăng nhập
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Bài viết mới nhất
Hình ảnh
Liên kết website

Quảng cáo

BẢN QUYỀN THUỘC VỀ PHÒNG GD VÀ ĐT LỆ THỦY - TỈNH QUẢNG BÌNH
Điện thoại: 052.3882625 - Email:banbientap@lethuy.edu.vn
Developed by Phạm Xuân Cường - ĐT: 0912.037911 - Email: cuonggiaoduc@yahoo.com