Menu
THÔNG BÁO
Hỗ trợ trực tuyến
Lê Đình Đức
Lê Đình Đức
Admin
Phạm Xuân Cường
Phạm Xuân Cường
Developed
Thống kê truy cập
Số người đang online: 262
Số lượt truy cập: 45938122

Quảng cáo
KỈ NIỆM KHÓ QUÊN 20/11/2020 3:13:42 CH
Trong mỗi chúng ta, ai cũng có những kỉ niệm sâu vào trong tâm trí không bao giờ quên. Kỉ niệm trong công việc, kỉ niệm với đồng nghiệp, với học sinh. Cũng như tôi, mỗi khi nhắc tới những kỉ niệm trong nghề dạy học là lòng tôi trào dâng cảm xúc. Tất cả hình ảnh, lời nói cùng với những khuôn mặt thân quen của cậu học trò cũ cách đây 23 năm về trước lại ùa về và hiện ra trước mắt tôi. Để lại cho tôi “Một kỉ niệm không thể nào quên.”

Hồi ấy tôi mới ra trường, tôi được nhận công tác tại Trường Tiểu học số 2 Sen Thủy và được phân công  dạy lớp 1 ở khu vực Trầm Kì (điểm lẻ của trường). Từ điểm lẻ đến điểm chính khoảng 8- 9 km. Đường đi đến điểm lẻ gập ghềnh sỏi đá và dốc. Khoảng thời gian đến điểm lẻ đi gần cả tiếng đồng hồ, phần nhiều dắt bộ xe đạp vì đường khó đi mà dốc dựng đứng. Lớp học của cô trò tôi chỉ có 12 học sinh. Các em ở đây rất thật thà và biết vâng lời. Tôi rất vui mỗi khi đến lớp. Một hôm trong tiết dạy tập viết có em Lê Văn Sơn viết bài sai nhiều lỗi lại tẩy xóa làm rách cả vở. Tôi đi lần lượt đến từng em để kiểm tra bài của học sinh. Tôi đến gần em Sơn, em không viết bài mà dùng đôi bàn tay che bài lại. Tôi bảo Sơn cho cô kiểm tra bài nào. Em vẫn khư khư không cho tôi kiểm tra. Tôi cố gắng đẩy tay em ra. Ôi xong, em tẩy kiểu gì mà rách đến hai trang vở. Tôi bực mình gọi tên em và quát lớn: “Em viết bài kiểu gì vậy. Viết sai lỗi chính tả lại tẩy xóa tùm lum làm rách hết vở rồi. Viết bài lại cho cô!”. Vừa nói xong tôi gấp quyển vở của em lại cầm lên và thả xuống bàn một cái khá mạnh tay. Lúc đấy, trong lòng tôi thấy như vừa trút xong cơn giận. Tôi quay lưng bước lên bục giảng. Bỗng vụt một cái em chạy ra khỏi lớp, lao thật nhanh về phía lùm cây ven đường. Tôi ngước mắt nhìn theo và gọi tên em. Sơn! em đi đâu? Vẫn không màng trả lời, em phi nhanh và nép vào trong lùm cây. Tôi đuổi theo, nhìn quanh không thấy em đâu. Tôi gọi mãi, gọi mãi sau một hồi lâu em từ trong lùm cây ấy chui ra. Em đứng sững cúi đầu trước mặt tôi rồi nói: “Em không đi học nữa đâu. Em ở nhà chăm bò thôi, đi học khó lắm. Em viết mãi mà cứ thua bạn Duyên, cô không khen em nơi. Em sợ cô nạt lắm!” Rồi em  khóc nức nở. Tôi khựng lại, chẳng nói được gì hai hàng nước mắt lăn dài trên đôi má. Một lúc sau tôi lấy lại bình tĩnh, động viên an ủi nói nhỏ nhẹ với em, lúc đó em Sơn mới chịu vào lớp học. Ngay từ hôm đó về sau hằng ngày đến lớp tôi luôn nhẹ nhàng với học sinh, đặc biệt tôi chú ý đến cách ứng xử của mình với em Sơn. Tôi luôn động viên khích lệ nên em Sơn học ngày một tiến bộ rõ rệt.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, ngoảnh lại hơn 3 năm công tác tại Sen Thủy. Hôm chia tay tôi về đơn vị mới, Sơn đã là học sinh lớp 4. Tôi nhớ mãi ngày hôm ấy, các em khóc ròng với tôi và đặc biệt em Sơn khóc nhiều nhất. Gắn bó với Dương Thủy đã 20 năm, tôi được cống hiến, được ghi nhận những thành công, được đón nhận sự quan tâm của chính quyền địa phương, tình cảm nồng ấm của đồng nghiệp, phụ huynh và học sinh. Và tôi luôn nghỉ, bất kì ở đâu, nơi nào người giáo viên, luôn là tấm gương sáng để học sinh noi theo. Không thiên vị, lời nói mẫu mực, nhẹ nhàng bởi các em là những đứa trẻ hồn nhiên, ngây thơ. Mặc dầu, trong công tác giảng dạy đôi lúc cũng có áp lực, bức xúc, nóng nảy nhưng mình cố kìm nén cái bức xúc, nóng nảy ấy để tạo ra không khí hài hòa, nhẹ nhàng.

Thế đấy! Câu chuyện của tôi kể đã xảy ra rất lâu, nhưng chính em Sơn đã cho tôi một bài học đầu tiên trong nghề dạy học của mình “ Khi ta trao yêu thương sẽ nhận lại yêu thương”. Sự bao dung, lòng nhân ái của người thầy luôn có sức mạnh to lớn để giáo dục và cảm hóa học sinh.

Câu chuyện của tôi chỉ bé nhỏ vậy thôi nhưng đã giúp tôi trưởng thành rất nhiều. Nó giúp tôi yêu nghề hơn, yêu những đứa trẻ hồn nhiên vô tư. Tình thương, trách nhiệm là kim chỉ nam, tiếp thêm cho tôi sức mạnh để thực hiện trọng trách cao cả của mình trong sự nghiệp trồng người “ Một nghề cao quý nhất trong tất cả những nghề cao quý.”

Nguyễn Thị Vóc

Tìm kiếm
Đăng nhập
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Bài viết mới nhất
Hình ảnh
Liên kết website

Quảng cáo

BẢN QUYỀN THUỘC VỀ PHÒNG GD VÀ ĐT LỆ THỦY - TỈNH QUẢNG BÌNH
Điện thoại: 052.3882625 - Email:banbientap@lethuy.edu.vn
Developed by Phạm Xuân Cường - ĐT: 0912.037911 - Email: cuonggiaoduc@yahoo.com