Gặp em, tìm lại sắc xuân
Đường thơ băng giá phân vân trở mình
Em ơi ! Đồng nghiệp, học sinh
Thuỷ chung, tôi vẫn nặng tình như xưa.
Gặp em ngày ấy không mưa
Mà nghe thánh thót, tiếng thơ thuở nào
Đang bừng dậy, đang lao xao
Đánh thức tôi, dẫn tôi vào ngày xưa…
Đồng Hới, ngày cuối tháng ba-2011
Trần Lê
Đò ơi
Một ngày thu người lái đò trở lại
Bến sông xưa lưu dấu những chuyến đò
Cây vẫn xanh thả bóng đôi bờ
Sông vẫn thẳm lững lờ đưa nhịp sóng.
Ơi những chuyến đò xưa đồng vọng
Bao buồn vui, thương nhớ một thời
Gọi đò ơi... sao nước mắt rơi
Lòng thổn thức theo mái chèo khua nước.
Ơi những chuyến đò xưa xuôi ngược
Khách sang sông ríu rít tiếng cười
Khách đi rồi, người lái thoáng chơi vơi
Khách đi khuất để ân tình ở lại.
Bao gian khổ của một thời cầm lái
Mặn chát mồ hôi, chai sạn tay trần
Tháng năm dài, lòng vẫn mãi thanh xuân
Đưa thuyền nhỏ vượt lên ngàn sóng cả.
Bến sông xưa thân quen nay thành lạ
Con đò xưa nay ai đã cầm chèo
Lòng rượi buồn người lái dõi nhìn theo,
Khách vẫn thế ríu ran cười trong gió
Đâu có biết một người lòng bỏ ngỏ
Thẩn thơ tìm dấu cũ người xưa.
*
* *
Con đò năm ấy còn đưa
Người chèo năm ấy bây giờ đứng trông
Tình xưa vỗ sóng trong lòng...
Kỷ niệm 20/11/2009
Trần Lê