Em đã là cô giáo phải không anh?
Sao anh lại bảo em còn thơ dại
Những sớm mai hăng say trên bục giảng
Lại nghe tiếng thì thầm của năm tháng xa xôi
Con sóng nào mà đứng mãi không trôi
Rời giảng đường em đã làm cô giáo
Từ giã quãng đời sinh viên cơm gạo
Mỗi bước đến trường cây cỏ lại hồi sinh
Mỗi tiết giảng bài là muôn ánh bình minh
Rọi vào em làm bừng lên sự sống
Em khơi dậy cho học trò bao ước vọng
Lấy ánh mắt ngây thơ làm cuộc sống cho mình
Sao anh bảo em hay lặng thinh?
Vì bây giờ em đã làm cô giáo
Em không dám buông những lời khờ khạo
Sợ học trò ngơ ngác mãi không thôi
Em muốn mình mãi mãi là người khôn
Vực dậy dại khờ bao tâm hồn thơ bé
Nhưng với anh em mãi là con trẻ
Giữ tình yêu bền chặt đến muôn đời
Tình yêu em dang rộng đến biến khơi
Dành cho anh và dành nhiều cho lớp trẻ
Em nói vậy đừng buồn anh nhé
Trống tan trường em là cô giáo của riêng anh./.
Lê Văn Thuần