Nguyễn Thị Hường.
Con về thăm lại trường xưa
Giọng thầy ấm áp vẳng trưa nắng hè
Ngỡ ngàng im bặt tiếng ve
Sân trường rợp bóng cây che dáng trò
Đời thầy bao nỗi âu lo
Con thuyền cập bến đưa đò sang sông
Lòng thầy bao nỗi chờ mong
Trò sang bên ấy còn trong bóng thầy
Mái tóc bạc trắng màu mây
Sớm chiều đến lớp dáng thầy hư hao
Làm người phải sống thanh cao
Nhớ lời thầy dạy hôm nào còn đây
Học trò một thửa thơ ngây
Nét vàng nét ngọc cho thầy câu ca
Đông về giá lạnh sương sa
Mong manh áo vải tình cha ấm lòng
Con thuyền cập bên sang sông
Trò sang bến ấy chông chênh cuộc đời
Ơn thầy nặng lắm ai ơi
Đá mòn nước chảy chẳng vơi bao giờ
Tóc thầy bạc em còn thơ
Tóc thầy bạc trắng em giờ lớn khôn
Dòng đời bao nỗi ngược xuôi
Câu thơ viết mãi không nguôi ơn thầy.
Nguyễn Thị Hường