Trên con tàu hướng về miền đất lạ
Hiện tại như bóng câu vụt qua cửa sổ
Tương lai thành hiện tại
Rồi trôi tuột vào thời gian
Quá khứ sâu hun hút
Một thoáng bần thần ...
Hiện tại là bữa đang ăn
Sau bũa ăn là tương lai
Trước bữa ăn là quá khứ
Ta như kẻ bị đánh lừa ngôn ngữ
Không biết mình ở đâu ...
Quá khứ cho ta lớn khôn
Hiện tại khiến ta nhọc nhằn
Tương lai làm ta khắc khoải
Một đời lầm lũi
Gieo hạt vào trầm tích quá khứ
Bồn chồn đợi một màu hoa
4/2011
ĐQD