
Tiếng quê
Buồn lên Lệ Thủy mà chơi !
Có sông có núi có người thỏa thuê
Ưng * thì ở khôông* thì về
Cớ chi sầm sĩa ủ ê mặt mày
Miềng* lên ớt ngọt mía cay
Miềng lên đêm sẽ hóa ngày miềng ơi
Buồn đi Lệ Thủy mà chơi
Cho miềng chộ* mặt phương trời cách xa
Miềng hoét miềng khoóc thiệt to*
Cho buồn rớt độ* bến đò gọi xưa
Cho ướt nắng cho khô mưa
Cầm lên miềng chộ* như chưa mô* buồn .
________________________________________________
*Ưng: thích, muốn, đồng ý
*Khôông: không
*Miềng: mình
*Miềng chộ: mình thấy
*Hoét: thét, gào
*Khoóc thiệt to: khóc thật lớn
*Rớt độ: rơi đậu
*Mô: đâu
KHOẢNG VẮNG
Ta trong khoảng vắng mẹ cha
Nỗi đau hằn dấu tim ta đời đời
Vợ con khoảng vắng ta ơi !
Thân ta sống giữa đất trời như không
Quê hương khoảng vắng nhớ mong
Hồn ta giọt lệ rơi trong ngậm ngùi
Bạn bè khoảng vắng buồn vui
Ta con thuyền nhỏ sóng vùi bão giông
Em là khoảng vắng ta không!?
Ta còn chèo chống cạn dòng tìm em
Lấp đầy khoảng vắng ngày đêm
Câu thơ ta nhặt gửi thêm với người
Mai ta khoảng vắng ta rồi
Còn tri âm với vạn lời tri âm ?
LẠI NÓI VỀ CÁT
Gửi Ngô Minh
Quê tôi cát trắng bao đời
Lô nhô cồn động trắng trời cát bay
Lặng im hạt cát tỉnh say
Hoang vu ngọn gió lưu đày về đâu
Bao cơn nắng dội mưa dầu
Bấy nhiêu cát trắng một màu tang thương
Cầm lên hạt cát bên đường
Còn nghe đồng vọng máu xương gọi lời
Quê tôi cát trắng chân trời
Chân trời trắng cát chạm lời cỏ xanh
Tôi trong hạt cát sinh thành
Buồn vui soi bóng cất dành nhớ mong
Ơi đàn chim đã sang sông !
Còn thương cát trắng mênh mông quê nhà ?
Bất chợt
Bất chợt nắng bất chợt mưa
Bất chợt mùa Xuân áo đỏ
Lòng ta như thể chuyển mùa
Thương một mùa xưa bỏ ngỏ.
Ngày mai rồi biết còn không ?
Người người áo đỏ sang sông
Ta đứng bên bờ xa ngái
Chớp ngớp một màu gió Đông
Ngày mai rồi biết còn không ?
Bất chợt tâm mình tỏa rạng
Dẫu bao khổ đau năm tháng
Bốn mùa em thành Thiên Thai !
Nam Trạch , ngày 6-3-2010
Đia chỉ liên lạc : LÊ ĐÌNH TY - HỘI VHNT QUẢNG BÌNH
Điện thoai :052 3826 761 * 0918 829 647